Giang Trần không tranh luận với Thẩm Lãng mà đi thẳng vào vấn đề: "Dựng lều phát cháo ở bên ngoài, lưu dân đến thì phát cho một bát. Ai không muốn ở lại, cứ để họ đi; ai muốn ở lại, giao cho đại ca sắp xếp công việc."
"Người già yếu, phụ nữ và trẻ nhỏ cũng sắp xếp chút việc cho làm, đan mộc bài, nhổ cỏ, đốn củi đều được, cứ dựa theo sức lao động của mỗi người mà ghi điểm công."
Thần sắc Thẩm Lãng lộ vẻ phức tạp: "Ngươi đã quyết định, ta cũng không nói nhiều nữa. Nhưng việc cứu tế một khi đã bắt đầu thì không thể dừng lại được đâu, cho đến khi vắt kiệt giọt tinh huyết cuối cùng của ngươi mới thôi."
Giang Trần đáp: "Chúng ta có vô số ruộng đất đang chờ khai hoang. Chỉ cần tu sửa xong thủy lợi, sang năm nhất định sẽ bội thu, ráng gồng gánh qua được năm nay là ổn."




